Xung quanh là những dãy núi nhấp nhô trùng điệp, núi non chập chùng, tiên vụ lượn lờ.
Tô Uyên phóng thần thức ra ngoài, trong vòng trăm dặm trống trải không một bóng người, thậm chí ngay cả khí tức của một con dã thú cũng chẳng thấy.
Nơi có hơi người gần Tô Uyên nhất, có lẽ chính là chiếc phương chu khổng lồ đang bay ngang qua bầu trời cao vạn trượng.
Dựa theo điều kiện dịch chuyển, hệ thống chắc hẳn đã đưa hắn tới gần Cự Dương thiên bảo bồn của trăm vạn năm trước.




